Graffiti Club
Thanks you for visited my page!
Graffiti Club


 
IndexIndex  PortalPortal  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:54 am

- Nghĩa nào?
- Thật khó để cho con hiểu, Meggie bé nhỏ của tạ Đó là việc suy nghĩ về một ý tưởng đang chết dần,
không được quyền sinh sôi và cũng không được quyền nẩy nở.
- Không có một thứ gì lại không có quyền được sinh ra, kể cả một ý tưởng.
- Nhưng con biết cha định nói gì chứ?
- Có lẽ con biết.
- Không phải tất cả những gì được sinh ra đều tốt, Meggie ạ.
- Không. Cái gì đã sinh ra, thì bản chất nó đã mang cả ý muốn được tồn tại.
- Con nói như một tu sĩ dòng Tên. Con bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?
- Một tháng nữa thôi con đã mười bảy tuổi rồi, thưa chạ
- Con trải qua 17 năm khá vất vả. Nhưng thế đấy, những cực nhọc làm cho con người ta trở nên già
dặn. Trong những lúc rảnh trí con thường nghĩ gì Meggiẻ
- Ồ, con nghĩ đến Jims, Patsy, đến các anh khác của con, đến cha mẹ, nghĩ đến Hal và cô Marỵ Đôi khi
nghĩ đến chuyện làm sao để cí con, con rất thích như thế. Và con nghĩ đến mọi thứ trên đời mà đàn ông
thường vẫn đề cập. Rồi thời tiết, mưa, vườn rau, các con gà mái đẻ trứng, và nghĩ đến ngày mai con sẽ
làm gì.
- Thế con không nghĩ đến chuyện sẽ lấy chồng à?
- Không, nhưng con lại nghĩ rằng phải có một người chồng nếu con muốn có con. Thật đáng tội nghiệp
đứa con không có chạ
Tuy lòng quặn đau, cha Ralph vẫn mỉm cười. Meggie là hiện thân của một sự pha trộn kỳ lạ giữa hiểu
biết non nớt và ý thức đạo đức cao cả. Đột nhiên, ông quay lại, nâng cằm Meggie và nhìn thẳng vào mắt
cô gái. Làm thế nào đây, phải làm gì đây!
- Con... Meggie chỉ lấp lửng.
Và im lặng.
- Con không nói rằng con đã nghĩ đến cha phải không? Nếu con không cảm thấy điều đó là tội lỗi thì con
đã nhắc tên cha cùng một lúc với ba của con. Như vậy, tốt hơn là cha phải đi khỏi nơi đây, con thấy
đúng không? Con đã bắt đầu quá cái tuổi để nuôi dưỡng trong đầu một ý thích ngông cuồng kiểu trẻ con
mặc dù con rất già dặn so với một cô gái chưa dầy mười bảy tuổi. Cha vui mừng khi thấy con biết gì về
những thực tế của cuộc sống, nhưng cha lại hiểu rằng những mối tình vẩn vơ trẻ con cũng gây ra lắm
đau khổ. Cha cũng từng trải qua như thế.
Meggie nói gì nhưng lại thôi, hai con mắt long lanh như muốn khóc, nhìn xuống và lắc đầu.
- Này Meggie, đây chỉ là một chặn đường, một cột mốc dẫn con đến cuộc đời của một người đàn bà. Vài
năm nữa con sẽ gặp người nào đó sau này sẽ làm chồng con; con sẽ bận rộn vô cùng để tổ chức cuộc
sống. Và khi ấy nếu có nhớ đến cha thì cũng chỉ là nhớ đến như một người bạn trước đây đã giúp mình
trải qua cơn khủng hoảng của thời nhỏ. Điều con phải tránh là ước mơ lãng mạn về cha để trở thành thói
quen.
Cha không có quyền đối xử với con như một người chồng. Cha không bao giờ nhìn con trong hướng ấy.
Meggie, con hiểu lời cha chứ? Khi cha nói cha yêu con, không phải với tư cách một người đàn ông. Vì thế
mà con không được mơ mộng về chạ Cha sẽ đi và ít hy vọng có thời giờ trở về Drogheda này, dù là một
cuộc thăm viếng bình thường.
Hai vai của cô gái vẫn cụp xuống như thể cái sức nặng từ trên đè xuống quá mức chịu đựng, nhưng
Meggie vẫn ngẩng đầu lên nhìn thẳng mặt cha Ralph.
- Con không mơ mộng nữa đâu, cha đừng lọ Con biết cha là linh mục.
- Con biết không, cha không hề nghĩ rằng mình đã chọn làm sứ mệnh. Nó đã thỏa mãn trong cha một
nhu cầu mà không ai có thể làm thỏa mãn được, kể cả con.
- Con biết. Con nhận ra điều đó khi chứng kiến cha hành lễ. Cha có quyền lực. Con tin rằng lúc ấy cha
cảm nhận hoàn toàn rằng mình hòa đồng với Đức Chúa Trời.
- Ta nghe rõ từng hơi thở nín lại trong nhà thờ, Meggie ạ. Mỗi ngày, ta chết đi và mỗi sáng ta sống lại
khi làm lễ. Có phải chăng chính vì ta là một đấng chăn chiên được Chúa lựa chọn hay vì ta cảm nhận
được từng hơi thở bị nén lại và ta đoán được uy quyền của ta đối với những linh hồn tồn tại?
- Điều ấy có gì là quan trọng đâu chả Như thế đó và chỉ thế thôi?
- Rất có thể điều đó không quan trọng đối với con nhưng với ta thì khác. Ta hoài nghi, hoài nghị
Nhưng rồi Meggie trở lại điều cô ta tha thiết nhất.
- Con không biết thiếu cha con sẽ sống ra sao. Bắt đầu là Frank, bây giờ đến chạ Với Hal thì khác, ít ra
con biết rằng Hal đã chết và sẽ không bao giờ trở lại. Nhưng cha và Frank đều còn sống! Con sẽ luôn tự
hỏi hai người thân thiết nhất đời con ra sao, đang làm gì, mọi chuyện có tốt đẹp cả không, con có giúp
gì cho họ không? Con cũng cần biết cha có còn sống không nữa chứ.
- Cha cũng có những băn khoăn ấy Meggie ạ, và cha biết rằng Frank cũng thế thôi.
- Ồ không đâu! Frank đã quên chúng tạ Rồi cha cũng thế thôi, cha sẽ quên chúng con.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:54 am

- Cha mãi mãi không bao giờ quên con, Meggie, mãi mãi cho đến khi cha còn sống trên cõi đời này. Và
đó sẽ là một hình hạt cho cha khi được sống lâu, thật lâu. Đã đến lúc chúng ta từ biệt nhau, Meggiẹ
Chúng ta sẽ không còn có dịp gặp riêng như thế này nữa.
- Nếu cha không phải là linh mục, cha có lấy con làm vợ không?
Nghe nhắc nhở lại tâm trạng cũ, cha Ralph xao xuyến lạ lùng:
- Đừng có lúc nào cũng gọi ta luôn miệng là cha! Meggie có thể gọi ta là Ralph.
Lời nhắc nhở ấy của cha Ralph không là câu trả lời mà Meggie chờ đợi.
Mặc dù áp sát người vào Meggie, ông vẫn không có ý định ôm hôn. Meggie ngước lên nhìn ông đang
chìm dần trong bóng đêm dày đặc; trăng đã khuất từ bao giờ. Ralph cảm giác hai đầu nhọn nhỏ nhắn
trên ngực Meggie chạm nhẹ vào người ông; một thứ cảm giác kỳ lạ, bối rối. Càng bối rối hơn nữa là
Meggie đã áp sát người vào Ralph một cách buông thả của người vợ hằng đêm âu yếm chồng. Rất tự
nhiên, hai tay Meggie bấm vào cổ Ralph và ôm Ralph siết mạnh.
Chưa bao giờ cha Ralph đặt lên môi phụ nữ một cái hôn yêu đương nào, ngay cả lúc này đây cũng không
muốn như thế. một chạm nhẹ dịu dàng trên má, một cái siết vội vã giống như những điều mà Meggie
thường chờ đợi ở cha ruột mình trước khi ông đi xạ Meggie vừa nhạy cảm lại vừa kiêu hãnh. Cha Ralph
vô tình xúc phạm đến cô khi đón nhận một cách lạnh lùng những ước mơ sâu kín nhất mà cô hằng ôm
ấp. Đúng thế, cũng như cha Ralph, Meggie mong chấm dứt ngay cái giây phút từ biệt này. Liệu rằng
mình có được chút an ủi nào không khi biết được cha Ralph còn chịu nhiều đau khổ hơ__________n trong phút giây
này? Khi ông nghiêng đầu xuống hôn lên má Meggie, cô đã nhón chân lên và phải chăng là do tình cờ,
môi của Meggie chạm qua môi của Ralph. Đầu cha bật ngược ra sau như vừa nếm phải nọc độc của con
nhện; nhưng rồi nhớ sực lại rằng mình sẽ mất Meggie vĩnh viễn, cha Ralph lại cúi đầu sát Meggie, định
nói điều gì đó với đôi môi dễ thương và mím chặt ấy. Còn Meggie cố gắng để trả lời, đôi môi hé mở. Cái
cơ thể trẻ trung ấy bỗng nhiên như mất đi tất cả những xương thịt, biến thành một thứ chất lỏng, một
phần của những bóng đêm ấm áp và tan biến vào đó. Một tay Ralph choàng qua thân người Meggie, bàn
tay còn lại, Ralph vuốt ve mái tóc và gáy, giữ cho gương mặt cô ngước nhìn lên, như sợ rằng Meggie có
thể thoát đi mất vào ngay giây phút ngắn ngủi này trước khi ông kịp khắc ghi vào tâm khảm sự hiện
diện kỳ ảo của Meggiẹ
Meggie dó nhưng không phải là Meggie, quá xa lạ để mà quen thuộc vì rằng Meggie của cha Ralph chưa
là phụ nữ, chưa mang đến cái cảm giác của người phụ nữ và không bao giờ là một phụ nữ đối với ông.
Cũng như không thể nào ông là đàn ông đối với cộ
ý nghĩ đã chiến thắng những giác quan đang bối rối. Cha Ralph gỡ hai tay đang choàng cổ ông, đẩy nhẹ
Meggie ra và tìm cách nhìn vào đôi mắt của cô trong bóng đêm. Nhưng Meggie cúi mặt xuống, từ chối
nhìn cha Ralph.
- Đã đến lúc chúng mình phải rời khỏi đây.
Không một lời, Meggie bước đến gần con ngựa, leo lên lưng ngồi chờ; thường khi thì cha Ralph ngồi sẵn
để chờ Meggiẹ
Đúng như cha tiên đoán, tòa nhà ở Drogheda ngập tàn hoa hồng. Các vườn hồng chung quanh đều tập
trung hoa về đây. Cha Ralph đã làm lễ Misa với những lời lẽ mà người này thì cho rằng ông đã mỉa mai,
người khác thì cho rằng giọng nói ấy chứa đựng đau xót chân thành.
Sau đó chiếc quan tài được đặt lên chiếc xe đẩy thấy. Không ai chịu đưa vai vào khiêng thi hài của bà
Mary Carson. Và cũng không có ai tiếc thương khi nhìn thấy hai cánh cửa hầm mộ khép kín lại. Thế là
mọi người có thể hít thở tự nhiên.
Trong khi khách khứa tập trung ở gian phòng lớn để ăn lót dạ hay trò chuyện, ông chưởng khế Harry
Gough mời Pađy và gia đình, cha Ralph, bà Smith và hai chị giúp việc đến phòng khách.
Vốn người nhân từ tốt bụng, Pađy đã khóc chị, còn bà Fiona, vợ Pađy, thì nét mặt vẫn không thay đổi,
như thể kkhông chú ý đến chuyện gì đã xảy ra.
- Pađy, tôi đề nghị ông phản đối tờ di chúc - Harry Gough tuyên bố sau khi đọc trọn văn bản bằng một
giọng khô khan và bất mãn.
- Đúng là một con mụ già thối tha và quỷ quái! Bà Smith buột miệng kêu lên.
Mặc dù bà thương cha Ralph nhưng tình cảm của bà Smith vẫn nghiêng về phía gia đình họ Clearỵ Dòng
họ này đã mang đến cho đời bà niềm vui rộn rã.
Pađy lắc đầu.
- Không, ông Harry! Tôi không làm gì cả. Tài sản này là của chị tôi và chị tôi có toàn quyền quyết định
theo ý bà. Nếu chị tôi muốn để lại tất cả cho Nhà thờ thì chúng tôi phải cúi đầu trước ý muốn của bà. Tôi


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:55 am

không thể nói dối rằng tôi hoàn toàn không hề thất vọng nhưng tôi chỉ là một người chất phác, cho nên
như vậy lại tốt hơn. Tôi thành thật nói rằng tôi không ham nhận trách nhiệm nặng nề cai quản một điền
trang rộng bao la như Droghedạ
- ông không hiểu gì hết Pađy ạ - Harry Gough nói lại bằng cách nhấn mạnh từng lời một như nói với trẻ
con - Không phải chỉ có Drogheda, điền trang chỉ là một phần rất nhỏ trong số tài sản mà chị của ông đã
để lại. Bà ấy là cổ đông có quyền kiểm soát cả trăm công ty loại lớn; bà còn có những nhà maý đúc
thép, những mỏ vàng, hãng Michar Limited mà trụ sở là một tòa nhà chín tầng ở Sydneỵ Bà chị ông là
người giàu có nhất ở úc! Thật kỳ lạ, chính bà đã nhờ tôi liên hệ với các giám đốc Michar Limited ở
Sydney chỉ mới cách đây không đầy một tháng với mục đích xem lại tiền bạc của bà hiện có là bao
nhiêu. Vào lúc bà qua đời, tài sản của bà lên tới mười ba triệu bảng Anh.
- Mười ba triệu bảng! Pađy lặp lại con số với giọng xa xôi như khi người ta nhắc tới cái khoảng cách từ
mặt đất tới mặt trời, một sự đánh giá không tài nào hình dung nổi. Thế đấy, coi như vấn đề đã giải
quyết, Harrỵ Tôi dứt khoát không muốn đảm trách những công việc quá to lớn ấy.
- Không có công việc to lớn nào phải đảm trách, Pađy! ông không hiểu à? Với những tài sản như thế sẽ
tự quản lý lấy! ông hoàn toàn khỏi phải quan tâm tới, có hàng trăm nhân viên để lo việc này. Pađy, ông
hãy kiện lại tờ di chúc này, tôi tha thiết đề nghị với ông như vậy. Tôi sẽ giới thiệu với ông những luật sư
giỏi nhất nước và tôi sẽ hổ trợ đến cùng, dù phải đến đến tận Hội đồng cơ mật.
Pađy bỗng nhớ lại rằng gia đình ông cũng có quyền phát biểu trong việc này, ông quay sang Bob và
Jack, đang há hốc miệng, ngồi cạnh nhau trên một chiếc ghế dài cẩm thạch ý.
- Này các con, các con nghĩ thế nào? Các con có muốn tìm cách túm lấy cái món béo bở... mười ba triệu
bảng của cô Mary không? Nếu các con muốn, ba sẽ kiện phản đối di chúc này, còn không thì ba sẽ rút
lui.
- Nhưng dù thế nào thì chúng ta vẫn được quyền tiếp tục sống ở Drogheda, trong di chúc cũng có nói rõ
điều đó phải không bả - Bob hỏi.
- Không ai có quyền đuổi các cậu ra khỏi Drogheda cho đến khi nào ba các cậu còn một người con người
cháu ở đây, Harry giải thích.
- Chúng ta sẽ ở đây, trong ngôi nhà lớn với bà Smith và Minnie, Cat. Những người này phục vụ chúng ta
và chúng ta lại nhận một số tiền lương cao - Pađy thêm vào, quá sung sướng và hài lòng về sự may
mắn của mình và quên đi nỗi bất hạnh.
- Vậy thì còn đòi hỏi gì hơn nữa? Bob hỏi em mình. Em có đồng ý không?
- Với em, như thế là vừa. Jack trả lời ngắn gọn.
Cha Ralph lòng dạ bồn chồn. Không kịp thay bộ đồ làm lễ, ông cũng không kịp ngồi; không khác một
pháp sư đẹp và hắc ám; ông đứng trong bóng tối ở cuối phòng, hai tay đút vào áo choàng màu đen; nét
mặt sững sờ. Trong tận đáy sâu của tôi mắt xanh xa xôi, đang dồn sự phiền muộn và nỗi kinh hoàng. Sự
trừng phạt mà ông chờ đợi một cách giận dữ và khinh bỉ, cuối cùng đã không xảy ra. Pađy đã đặt tất cả
trên một mâm bạc, đầy thiện chí, dâng tặng ông lời cảm ơn ông đã lo giùm gánh nặng cho dòng họ
Clearỵ
- Còn bà Fiona và Meggie thì sao? Linh mục xen vào, lời nói khô khan hướng về phía Pađỵ Phải chăng
ông không coi trọng lắm phụ nữ trong gia đình nên không hỏi ý kiến của những người ấy?
- Vậy Fiona, em có ý kiến gì? Pađy lo lắng hỏi.
- Em tuân theo ý kiến của anh, Pađỵ Phần em thì sao cũng được.
- Con không cần 13 triệu bảng của bà ta, Meggie trả lời, mắt nhìn chăm chăm cha Ralph.
- Như thế, coi như kết thúc vụ này, Harry - Pađy quay lại nói với viên chưởng khế - Chúng tôi không
muốn kiện chống lại tờ di chúc. Tòa thánh cứ thừa hưởng tiền của bà Marry, như thế là rất tốt.
Harry đập hai tay vào nhau.
- Trời đất ơi, tôi đau tận ruột gan khi nhìn thấy ông bị trấn lột.
- Tôi cảm ơn ngôi sao bổn mạng của tôi, Pađy nhỏ nhẹ nói. Nếu không có chị Mary của tôi, thì bây giờ
tôi còn phải làm thuê làm mướn cho người này, người nọ để sống ở Tân Tây Lan.
Trước khi rời phòng khách, Pađy gặp cha Ralph, bắt tay linh mục trước bao nhiêu người chăm chú theo
dõi từ nãy giờ.
- Thưa cha, xin cha đừng nghĩ rằng chúng tôi có ý nghĩ bất bình gì đối với chạ Suốt cả chiều dài của cuộc
đời bà, Mary không hề để cho một ai ảnh hưởng mình, dù người đó là linh mục, em hay chồng. Cha hãy
tin tôi và cha cũng rất tốt đối với chúng tôi. Chúng tôi không bao giờ quên.
Mặc cảm tội lỗi. Gánh nặng. Suýt chút nữa cha Ralph quên nằm bàn tay sần sùi mà Pađy đã chìa ra
nhưng bộ óc của cha đã kịp giành lại phần thắng; cha Ralph bắt tay và siết thật mạnh, mỉm cười khó


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:55 am

nhọc.
- Cám ơn Pađỵ Hãy tin chắc rằng tôi sẽ theo dõi sát không để cho gia đình ông thiếu hụt bất cứ thứ gì.
Cha Ralph đi ngay trong tuần lễ ấy và không hề trở lại thăm Droghedạ ông dành vài ngày để sắp xếp
một vài thứ lặt vặt vì đi thăm các gia đình công giáo trong vùng, ngoại trừ Droghedạ
Linh mục Watkin Thomas từ xứ Wales tới, thay thế đảm trách giáo xứ Gillanbone, còn cha Ralph de
Bricassart trở thành thư ký riêng của tổng giám mục Gluny Dark. Nhưng công việc của cha rất ít; cha có
hai người trợ lý. Cha được giao nhiệm vụ xem lại sản nghiệp của bà Mary Carson gồm những gì và giá trị
thật sự bao nhiêu vì lợi ích của Tòa thánh.
Chương 14
Năm mới đã đến, cùng lúc với đêm khiêu vũ Saint Sylvestre do gia đình Angus Mac Queen tổ
chức hàng năm ở Rudna Hinish, trong khi đó thì gia đình Cleary vẫn chưa chuyển qua ở tòa
nhà lớn vì việc sắp xếp theo ý của Fiona còn kéo dài.
Cha Ralph có gởi cho Pađy một ngân phiếu năm ngàn bảng từ đầu tháng 12, để chi dùng ban
đầu theo cách giải thích trong thư củ__________a ông. Pađy đưa thư cho Fiona xem với thái độ kinh ngạc.
- Trời ơi, làm việc suốt đời, tôi cũng không làm sao đào ra được một số tiền như thế này?
- Với số tiền này mình làm gì? Fiona hỏi sau khi liếc qua vào tấm ngân phiếu rồi đôi mắt long
lanh nhìn chồng. Thế là chúng ta đã có tiền? Anh có thấy không? Ồ, em không cần số tiền 13
triệu bảng của cô Mary... một số tiền như thế không thật. Nhưng còn tiền này, thì thật đó.
Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?
- Chi xài, Pađy trả lời đơn giản. Mua quần áo mới cho con cái... Còn em? Có lẽ em thích mua
sắm đồ đạc cho ngôi nhà lớn phải không? Về phần anh thì chẳng thấy cần thứ gì cả.
- Ngốc thật. Chính em cũng không biết chi xài chuyện gì (bà đứng lên, rời bàn ăn và gọi
Meggie với một giọng quyền uy). Con đến đây! Chúng ta qua nhà lớn xem ở đó cần gì.
Đã ba tuần trôi qua kể từ ngày sóng gió tiếp theo cái chết của Mary Carson, thế mà chưa có
một thành viên nào của gia đình Cleary đặt chân đến tòa nhà lớn. Nhưng bây giờ cuộc viếng
thăm của Fiona đã bù lại thời gian họ gớm ghiếc xa lánh ngôi nhà này.
Bà đi từ phòng này sang phòng khác, phía sau có cả một đoàn tùy tùng gồm Meggie, và
Smith, Cat và Minniẹ Bà làm cho con gái bà ngạc nhiên về sự sống động mà từ lâu không thấy
ở bà. Bà luôn luôn nói một mình, khi thì chê thứ này đáng tở, khi thì chê thứ kia quá xấu xí,
phải chăng chị Mary bị bệnh mà mất hay chị ấy chẳng có chút óc thẩm mỹ nào cả!
Bàn viết của Mary Carson, theo kiểu xấu xí thời Victoria, bên trên có đặt máy điện thoại.
Fiona đến gần, nhìn màu gỗ buồn hiu với vẻ chê bai.
- Bàn viết của tôi đặt vào đây thì hợp quá, bà nói. Tôi bắt đầu sửa sang, sắp xếp lại từ căn
phòng này. Chúng ta chỉ dọn nhà sang khi mọi việc xong xuôi. Chưa xong thì không dọn. Như
thế chúng ta bố trí được một nơi có thể họp mặt nhau mà không thấy buồn tẻ - vừa nói bà
vừa ngồi xuống coi lại chiếc điện thoại.
Sau khi sửa điện thoại xong, Fiona ra lệnh cho ba người phụ nữ tháo gỡ ngay các bức màn
nhung màu nâu và ném tất cả và một chỗ dành riêng cho các thứ không còn dùng nữa. Và
Fiona đốt cung với rác rến.
- Chúng ta không cần những thứ này, bà khẳng định. Và tôi cũng không muốn cho người
nghèo ở Gillanbone dùng những thứ này.
- Đúng thế, mẹ, Meggie tán đồng nhưng hơi sửng sốt.
- Chúng ta không rèm màn, Fiona nói, không băn khoăn chút nào khi làm trái lại các qui tắc
trang hoàng trong nhà của thời đại này. Hành lang rất rộng, khó cho ánh nắng chiếu thẳng
vào bên trong nhà, vậy thì rèm màn có ích gì? Mẹ muốn để trống cho mọi người nhìn thấy
được phòng khách.
Vào tuần lễ thứ hai của tháng giêng, tất cả đã hoàn chỉnh, tiếng đồn lan rộng ra qua liên lạc
của các máy điện thoại địa phương. Bà Cleary Fiona đã biến phòng khách của Drogheda thành
một cung điện. Không ai nghi ngờ sự thành công của Fionạ
Ba ngày trước khi dọn sang nhà lớn khi mặt trời chưa lên, mấy con gà trống đã chào đón một
ngày mới bằng những tiếng gáy rộn rã vui tươi.
- Đồ tốt mã nhưng chẳng làm ăn ra gì, Fiona cáu gắt. Mẹ không biết chúng nó tự hào về cái
gì. Không có lấy một trứng cho buổi ăn sáng, trong khi bao nhiêu đàn ông đang tập trung ở
nhàđể chờ dọn đồ. Meggie, con phải ra chuồng gà xem thử, mẹ đang quá bận rộn. Mẹ tự hỏi
ba mua dài hạn tất cả các loại báo này làm gì; không ai có thời giờ để đọc. Nó cao lên nhanh
quá mẹ không đốt kịp. Con xem, tờ này xuất bản vào cái ngày chúng ta mới đến đây! Nhưng


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:55 am

ít ra những tờ báo ấy cũng có công dụng gói bọc chén dĩa.
Thật là dễ chịu khi thấy mẹ vui vẻ, Meggie nghĩ thầm, nhanh nhẹn bước xuống các bật thang.
Chuồng gà rộng thênh thang, có bốn gà trống và hơn bốn chục gà mái. Khi Meggie đẩy cửa
bước vào trong, mấy con gà mái nhao nhao lên, tưởng rằng Meggie đến cho ăn.
- Thật tình chúng bay chẳng ra làm sao cả. Giọng của Meggie nghiêm nghị trong khi duyệt
qua các máng dùng để hứng trứng! Không đủ cho ăn buổi sáng chứ đừng nói tới chuyện làm
bánh! Thế này nhé, tôi cần báo trước cho các cô cậu biết để khỏi than van, nếu các cô cậu
không nhanh chóng vào nề nếp, các cô cậu sẽ kết thúc tả cả trong... nồi. Tất cả không trừ
một đứa nào. Lời cảnh cáo này có giá trị cho các mày râu cũng như cho các bật phu nhân.
Này các ngài, đừng có xòe đuôi ưỡn ngực như thể chuyện này không dính dấp đến các ngày!
Trứng gà được đặt kỹ lưỡng trong tạp dề, Meggie trở lại bếp vừa đi vừa hát nho nhỏ. Bước vào
nhà Meggie bắt gặp mẹ đang ngồi trên chiếc ghế bành của cha, mắt nhìn chăm chú vào tờ
tuần báo Smith' s Weekly, mặt tái xanh, môi run run. Meggie nghe tiếng nói các anh cùng cha
mình bên kia vách và tiếng cười của Jims và Patsy vừa được 6 tuổi. Hai đứa em không được
thức dậy trước khi người lớn đi làm.
- Có chuyện gì thế, thưa mẹ? - Meggie hỏi. Fiona không trả lời; và vẫn bất động, những giọt
mồ hôi đọng lại trên môi dưới, đôi mắt sững sờ trong đau đớn như thể bà đang gom hết sức
lục mình để ngăn lại tiếng thét phát ra từtrong lòng.
- Ba ơi! Ba ơi! Meggie gọi to, giọng hốt hoảng.
Tiếng gọi khiếp đảm của Meggie kéo Pađy khỏi phòng, giữa lúc ông vừa mặc chiếc áo gilệ
Bob, Jack, Hughie và Stuart chạy theo chạ Không nói lời nào, Megie chỉ mẹ.
Xúc động đến tắt nghẽn cổ họng vì âu lo, Pađy cúi xuống sát vợ mình, nắm lấy cổ tay mềm
nhũn.
- Có chuyện gì thế, em thương yêu? ông hỏi.
Giọng nói thật dịu dàng của Pađy gần như hoàn toàn xa lạ đối với các con ông, đó là giọng nói
mà chúng biết cha mẹ chúng vẫn dùng đến khi không có mặt con cái.
Hình như giọng nói đặc biệt ấy, đã kéo Fiona ra khỏi vực thẳm mà bà đang chới với; đôi mắt
to, màu nâu nhìn lên gương mặt hiền hậu của chồng đầy âu lo, và mỏi mệt.
- Đấy, bà vừa nói vừa chỉ tờ báo nằm ở phía cuối trang.
Stuart đến sau lưng mẹ, dịu dàng đặt bàn tay lên vai; trước khi đọc bài báo, Pađy nhìn vào
mặt con trai ông rồi vợ ông; và ra vẻ bằng lòng. ông không có thái độ ghen tức như đối với
Frank trước đây. Tình yêu mà cả hai dành cho Fiona đã làm hai cha con gần gũi nhau hơn.
Pađy đọc bài báo to lên, giọng chầm chậm càng lúc càng đượm buồn. Tựa bài báo:
Một võ sĩ bị kết án chung thân.
Francis Amstrong Cleary, 26 tuổi, võ sĩ nhà nghề, hôm nay đã bị tóa án ở Goulburn kết tội cố
sát Ronald Cummings, thợ trồng trọt 32 tuổi, vụ án xảy ra hồi tháng bảy vừa quạ Bồi thẩm
đoàn đã đưa ra kết quả chỉ sau mười phút hợp riêng, để nghị áp dụng hình phạt nặng nhất.
Theo lời phán xử của quan tòa Fitz Hugh Cunneally thì đây là một trường hợp hiển nhiên và
không còn nghi ngờ. Cummings và Cleary gây gổ với nhau dữ dội trong quán rượu của khách
sạn Harbor ngày 23 tháng 7. Cũng vào chiều hôm đó, trung sĩ Tom Bearsmore, cảnh sát ở
Goulburn, có hai nhân viên đi theo, đã đến đấy, theo yêu cầu của chủ nhân khách sạn này,
ông James Ogilviẹ Trong một ngõ hẻm bẩn thỉu sau khách sạn, các viên cảnh sát đã bắt gặp
Cleary đang đá túi bụi vào đầu Cummings, anh này đang nằm dài dưới đất, bất tỉnh. Hai nắm
tay của Cleary đầy máu, có cả những chùm tóc rút ra từ trên đầu của Cummings. Trong lúc bị
bắt, Cleary say mèm nhưng vẫn còn sáng suốt. Lúc đầu hắn chỉ bị truy tố tội đánh người và
gây thương tích nhưng sau đó hắn phải trả lời về tội cố sát vì Cummings bị chấn thương sọ
não đã chết ở bệnh viện Goulburn ngày hôm sau.
Luật sư Arthur Whyte, biện hộ cho bị can, cho rằng thân chủ của mình vô tội bằng cách lập
luận hắn bị bênh tâm thần, nhưng bốn giám định khoa tâm thần, được chỉ định tuyên bố một
cách dứt khoát, chiếu theo luật M' Naghten, Cleary không thể coi như không có trách nhiệm
đối với hành vi của mình. Khi ngỏ lời với các vị bồi thẩm, quan tòa Fitz Cunneally tuyên bố
vấn đề không phải là xác định bị can có tội hay vô tội vì rằng sự phán xét không thể khác hơn
là có tội, nhưng ông yêu cầu các bồi thẩm suy nghĩ trước khi kết luận nên khoan hồng hay
nên nghiêm khắc vì rằng tất cả tùy thuộc ở ý kiến của các vị. Khi kết án Cleary, quan tòa Fitz
Cunneally gọi hành động của bị can là dã man mất tính người nhưng lại cho rằng hành động
ấy không có dự tính trước và đã phạm trong tình trạng say rượu nên tránh được án tử hình.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:56 am

ông cho rằng hai quả đấm của Cleary cũng là những vũ khí nguy hiểm không khác súng hay
dao. Cleary bị kết án chung thân khổ sai, chịu hành phạt tại nhà tù Goulburn - nơi đây được
xây đểm giam giữ những loại tù bản chất đặc biệt hung dữ. Khi tòa hỏi bị can có điều gì muốn
nói không, Cleary đáp: " Tôi chỉ yêu cầu đừng cho mẹ tôi hay biết gì sự việc này."
Pađy nhìn lên đầu trang để xem ngày tháng tờ báo: ngày 6 tháng 12 năm 1925.
- Tờ báo này đã ba năm mới đến đây, ông thì thầm, người rụng rời.
Không ai đáp lại một lời hay có bất cứ cử chỉ nào bởi vì không biết phải làm gì; phía trước nhà
vọng vào tiếng cười hồn nhiên của cặp song sinh, càng lúc ồn ào vì cả hai nói chuyện với nhau
rộn rã.
- Tôi... chỉ yêu cầu... đừng cho mẹ tôi hay biết gì Fiona thều thào giọng uể oải. Và người ta đã
tôn trọng một cách triệt để ý nguyện của nó! Trời ơi! Frank rất đáng thương của tôi!
Pađy lau nước mắt bằng tay áo, rồi ngồi xổm bên cạnh vợ, vuốt nhẹ đầu gối của bà - Fiona
thương yêu của anh, hãy sửa soạn quần áo. Chúng ta sẽ đi thăm Frank.
Bà định đứng lên nhưng nửa chừng bật ngửa ra sau lưng ghế. Trên gương mặt nhợt nhạt đầy
mỏi mệt, hai mắt lấp lánh và nhìn thẳng như người đã chết, hai mí mắt sưng húp, con người
vàng bệch.
- Em không thể đến đó! Bà nói.
Trong giọng nói của bà không có vẻ gì thất vọng nhưng ai cũng đều cảm thấy nỗi lo âu đang
giày xéo bà.
- Nếu nó gặp lại em, nó sẽ chết ngay - sau một lúc im lặng, bà lại nói. Pađy ơi! Nó sẽ chết
ngay nếu gặp em. Em quá biết lòng kiêu hãnh, tham vọng và sự quyết tâm của nó muốn trở
thành một người có tên tuổi trong xã hội. Cứ để cho nó chịu đựng một mình nỗi đau khổ vì đó
là ý muốn của nó. Anh có đọc thấy những lời của nó chưa: Tôi chỉ yêu cầu đừng cho mẹ tôi
hay biết gì hết. Chúng ta cần gíup nó để giữ trọn vẹn bí mật của nó. Có gì tốt lành đâu cho
cuộc gặp mặt như thế về phía nó và cả phía chúng tạ
Pađy tiếp tục khóc, không phải vì Frank; mà vì rằng cái chất sống đã biến đi trên gương mặt
của Fiona, và trong đôi mắt không còn sinh khí của bà. Thằng con trai ấy như một con chim
đáng thương; suốt đời gặp tai họa, những tai họa đã làm Fiona không thể cởi mở được với
chồng. Mỗi khi bóng dáng hạnh phúc ló dạng thì Frank xuất hiện, gieo sự đau khổ cho Pađỵ
Nhưng tình yêu mà Pađy dành cho Fiona sâu đậm và không gì lay chuyển được không khác
tình yêu mà Fiona dành cho Frank. ông không thể phiền trách gì ở chàng thanh niên, từ
chuyện xảy ra vào cái đêm tại nhà xứ. ông nói:
- Thôi vậy. Nếu em thấy rằng tốt hơn là đừng gặp Frank thì chúng ta không đi. Tuy nhiên anh
rất muốn biết con ra sao và nhất là chúng ta có giúp ích được gì cho nó không. Theo em, anh
có nên viết thư cho cha Ralph để nhờ cha chăm sóc Frank?
Đôi mắt còn đờ đẫn nhưng trên gương mặt Fiona thoáang có một chút màu hồng.
- Đúng thế Pađy ạ, anh viết thư đi. Nhưng anh nhớ nói với cha thế nào để cha không cho
Frank hay là chúng ta đã biết sực việc. Frank sẽ dễ chịu hơn nếu nó tin chắc rằng cả nhà
không ai hay biết gì.
Vài ngày sau, Fiona tìm lại được gần trọn vẹn phong độ và chú ý lại trong việc trang hoàng
ngôi nhà. Nhưng sự im lặng lại xâm chiếm, bà tiếp tục lạnh lùng tuy có bớt đi nét khắc khổ.
Cuộc sống trong ngôi nhà lớn thay đổi rất nhiều. Đầu tiên ai cũng thấy hơi khác thường khi
mỗi người ở một phòng riêng, còn phụ nữ - Fiona và Meggie - thì từ nay không còn lo công
việc nội trợ Trong cũng như ngoài, đã có Minnie, Cat và bà Smith lo tất cả, từ việc giặt ủi
quần áo cho đến bếp núc, lau dọn; những người này kinh hoảng lên khi thấy có người tỏ ý
định tiếp tay họ.
Pađy đã có tin tức của cha Ralph.
Thu nhập của bà Mary hằng năm lên đến khoảng bốn triệu bảng Anh, nhờ vào Michar Limited
là một công ty tư nhân mà đa số các dự án đầu tư đều nhắm vào thép, trang bị tàu bè và các
mỏ. Cha Ralph viết:
"Số tiền mà tôi gởi đến ông chỉ là một giọt nước biển và không đến mười phần trăm thu thập
hằng năm của riêng Droghedạ ông đừng lo về những năm khó khăn. Các tài khoản của
Drogheda rất là lạc quan, tôi có thể trả lương cho ông suốt đời chỉ cần dựa vào thu nhập của
điền trang. Do đó tiền mà ông nhận là của ông và không thâm và một đồng nào của Michar
Limited. Tiền ấy từ nguồn của điền trang chớ không phải của công tỵ Tôi chỉ yêu cầu giữ sao
cho sổ sách luôn kịp thời và chặt chẽ dự phòng có một cuộc kiểm tra tới đây."
Chỉ sau khi nhận lá thư trên, Pađy tập hợp cả gia đình vào một buổi tối tại phòng khách lộng


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:56 am

lẫy. ông chủ trì, trên mũi ông có cặp kiếng gọng thép, ông ngồi trong chiếc ghế bành lớn màu
kem, hai chân êm ái đặt trên một ghế dài cùng màu, còn cái ống vố đặt trên gạt tàn thủy tinh
Waterford.
- Thật là dễ chịu làm sao, ông nói với nụ cười cùng lúc đảo mắt nhìn chung quanh. Ba nghĩ
chúng ta nên biểu quyết hoan hô sự thành công của mẹ. Các con nghĩ sao?
Đề nghị của Pađy được hưởng ứng bằng những tiếng thì thầm đồng tình của các con trai;
Fiona nghiêng đầu sang bên, trở mình trên chiếc ghế bành trước kia của Mary Carson, bây giờ
được bọc lại vải lụa lóng lánh màu kem. Còn Meggie thì thích nằm thu mình như con mèo trên
cái ghế dài.
- Cha Ralph đã làm rõ tất cả, và tỏ ra rất rộng rãi, Pađy tiếp tục nói. ông ta đã gởi vào ngân
hàng bảy ngàn bảng đứng tên ba và mở các sổ tiết kiệm hai ngàn bảng cho mỗi đứa trong các
con. Với tư cách giám đốc điền trang, ba lãnh bốn ngàn bảng mỗi năm, Bob lãnh ba ngàn
bảng với chức vụ phó giám đốc. Tất cả các con trai của ba đến tuổi lao động, Jack, Hughie,
Stuart đều lãnh hai ngàn mỗi năm, riêng Jims và Patsy được một ngàn cho đến khi nào hai
đứa đủ tuổi đi làm. Sau này, điền trang sẽ bảo đảm cho Jims và Patsy mỗi đứa một thu nhập
ngang bằng với các thành viên Cleary khác làm việc tại Drogheda, dù cho hai đứa có chọn
một nghề nào khác đi nữa. Khi Jims và Patsy được 12 tuổi, cả hai sẽ được gởi học nội trú tại
trung học Riverview ở Sydney, mọi chi phí do điền trang chịu.
"Mẹ nhận hai ngàn bảng hàng năm để chi dụng riêng, Meggie cũng thế. Tiền dùng để bảo
quản tòa nhà là năm ngàn bảng, mặc dầu chính ba phải tự hỏi tại sao cha Ralph tưởng tượng
ra một khoản tiền nhiều thế cho công việc này".
"Quyết định đầu tiên của ba trong nhiệm vụ mới giám đốc là thuê thêm ít nhất sáu người
chăm nuôi để việc quản lý Drogheda có nề nếp hơn; cơ ngơi của Drogheda quá rộng, không
thể cáng đáng với một nhúm người?".
Đây là chi tính gián tiếp duy nhất của Pađy liên quan đến vấn đề quản lý của chị ông.
Fiona và Meggie tập lái chiếc xe hơi mới hiệu Rolls Royce đã được giao trước một tuần lễ Mary
Carson qua đời. Meggie tập điều khiển các con chó trong khi Fiona lo sổ sách.
Đúng ra Meggie rất hạnh phúc nếu không phải chịu đựng sự vắng mặt dai dẳng của cha
Ralph. Cuộc sống này phù hợp với mong ước từ lâu của cô: có mặt ở những khu đất rào nuôi
cừu, cỡi ngựa, làm công việc của người chăn nuôi. Tuy nhiên sự thiếu vắng cha Ralph vẫn gây
go cho Meggie một nỗi đau buồn âm ỉ, kỷ niệm của cái hôn được lồng vào những giấc mơ âu
yếm mà đã sống trở lại trong tưởng tượng của Meggie cả nghìn lần. Nhưng ký ức khôngthể
thay thế thực tế: Meggie có cố gắng thế nào, cảm giác thật sự cũng không tìm lại được mà chỉ
còn là cái bóng mờ, như một áng mây nhẹ và buồn.
Khi cha Ralph viết thư báo cho gia đình biết tin về Frank, cũng là lúc ông đã cắt đứt hy vọng
cuối cùng mà Meggie nuôi dưỡng lâu nay là cha Ralph sẽ mượn cớ chuyện này để đích thân
đến Droghedạ Sự tường thuật của ông về cuộc hành trình đến nhà tù Goulburn để thăm Frank
được ghi lại tỉ mỉ nhưng không để lộ sự đau xót đã gợi ra, không gây nghi ngờ về tình trạng
thâm thần ngày càng sa sút của Frank. ông tìm cách, nhưng không thành công, chuyển Frank
qua bệnh viện thần kinh Morisset nơi người ta giam những tội nhân giết người mắc bệnh tâm
thần. ông chỉ phác họa chân dung lý tưởng của một Frank chịu đựng, ngoan ngoãn chấp nhận
trả giá các lỗi lầm của mình với xã hội và ở một đoạn được gạch đậm dưới hàng chữ, ông cam
đoan là Frank không chút nghi ngờ khi được ông cho biết là gia đình hoàn toàn không hay
chuyện của Frank. ông bảo rằng tình cờ mà ông biết được tên Frank nhờ đọc một bài báo ở
Sydneỵ Sau đó thì Frank dịu lại - cha Ralph viết - và các sự kiện tạm dừng ở đó.
Pađy có ý định bán con ngựa hồng của cha Ralph trước kia. Nhưng Meggie không đồng ý.
- Ba ơi, con van xin ba - đừng bán. Con có thể cỡi con ngựa hồng mà! Ba hãy tưởng tượng
xem mình sẽ ăn nói ra sao, nếu sau bao nhiêu việc cư xử tốt của cha Ralph, một hôm cha trở
về thăm nơi đây và biết được chúng ta đã bán con ngựa của cha rồi.
Pađy nhìn con gái chăm chăm, có vẻ suy nghĩ:
- Meggie, ba không tin là cha Ralph sẽ trở về đây.
- Cha Ralph có thể về đây chứ! Làm sao biết trước được.
Đôi mắt của Meggie sao mà giống mẹ thế, Pađy không nỡ nói gì thêm; ông không muốn gây
thêm đau khổ cho đứa con gái đáng thương của mình.
- Thôi thì ba đồng ý vậy, Meggie, chúng ta sẽ giữ lại con ngựa hồng. Nhưng con nhớ cỡi nó
thường như con kia, ba không thích ở Drogheda có ngựa phát phì, con nghe ba chứ?


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:56 am

Cho tới nay, Meggie chẳng muốn cỡi con ngựa cái của cha Ralph nhưng từ nay Meggie sẽ cỡi
luân phiên hai con để cả hai đều lãnh phần thức ăn của nó xứng đáng.
Mùa đông khô và các trận mưa mùa hè không đến. Cỏ mọc cao lên tới đầu gối, um tùm, chịu
những trận nắng dữ dội, khiến cho từng cọng cỏ trở nên khô dòn. Từ trong các khu đất rào
nuôi cừu nhìn ra xa phải nheo mắt lại và kéo sụp vành nón rộng xuống trán. Đồng cỏ - như
mặt gương màu vàng óng ánh - cuốn thành hình trôn ốc trước từng cơn lốc tạo ra những ảo
giác xanh, sáng nhoáng; lá vàng và những cành khô nhỏ bay lên, từ đống này sang đống
khác.
Khô hạn dữ dội! Ngay cả những cây lớn cũng khô héo, vỏ tróc ra từng vạt cứng dòn. Những
con cừu không bị ảnh hưởng gì vì cỏ còn đó ít nhất một năm hay lâu hơn, nhưng con người thì
không tránh khỏi bị ảnh hưởng nặng bởi thời tiết khô cằn này. Người ta vẫn hy vọng năm sau
hay năm sau nữa mưa sẽ đến. Trong những năm may mắn, người ta được hưởng từ ba mưới
đến bốn mươi centimet lượng mưa; còn những năm thời tiết xấu chỉ còn năm centimet hay
không có gì cả.
Mặc cho cái nóng thiêu đối và ruồi, Meggie vẫn yêu sống ở những bãi chăn cừu. Vào những
lúc rỗi rảnh, Meggie nghiên cứu thiên nhiên, và nhớ đến Ralph như thường lệ Trong đáy lòng
mình, Meggie không bao giờ coi tình cảm dành cho Ralph như một thứ tình cảm hết sức vẩn
vơ của trẻ con; Meggie vẫn coi đó hết sức đơn giản là tình yêu, tình yêu như trong các cuốn
sách. Thật là bất công, cái hàng rào giả tạo dựng lên bởi chiếc áo dòng đã chắn giữa Meggie
và điều mà cô chờ đợi ở Ralph: trở thành người vợ ông: Meggie ao ước được sống với Ralph
như cha mẹ cô sống với nhau và đạt tới một sự hòa hợp mà ông sẽ yêu Meggie như ba đã yêu
mẹ. Lúc đó Ralph sẽ nhanh chóng nhận ra rằng cuộc sống chung với Meggie sẽ đáng sống hơn
biết bao so với cuộc sống đơn độc. Meggie không biết rằng Ralph không thể từ bỏ chiếc áo
dòng bất cứ lý do nào.
Vâng, Meggie biết một linh mục không thể là chồng hay là người tình được nhưng cô đã có
thói quen vượt qua điều cấm kỵ ấy bằng cách phớt lờ chức năng tôn giáo của Ralph. Những
hiểu biết ít ỏi về đức tin công giáo chưa bao giờ giúp Meggie có thể bàn đến những lời nguyện
của một linh mục; vả lại bản thân cũng không có nhu cầu bức thiết về tôn giáo và Meggie đã
gạt ra ngoài những suy nghĩ sâu xạ Chưa bao giờ thấy được an ủi với các lần cầu kinh, Meggie
tuân theo các lề luật của Nhà thờ chẳng qua vì sợ rằng nếu vi phạm sẽ bị đày xuống địa ngục
vĩnh viễn.
Lúc này đây, Meggie tưởng tượng đến hạnh phúc được sống chung, ngủ bên cạnh cha Ralph.
Nhưng chính ý nghĩ được gần gũi ấy bỗng làm Meggie bực bội rồi trở nên khó chịu, bồn chồn.
Ngồi trên lưng ngựa Meggie nghĩ đến vô số những nụ hôn mà không hề biết rằng sự khó chịu
bồn chồn kia xuất phát từ một đòi hỏi khác.
Những lần phi ngựa qua các bãi chăn cừu đã không giúp Meggie hiểu biết thêm chút nào về
vấn đề sinh lý vì rằng mùi chó săn từ xa đã cắt đứt ngay mọi thèm muốn cặp đôi giữa những
con cừu. Ngoài ra cũng như tất cả các trại chăn nuôi khác, người ta không bao giờ để việc
nhảy giống không tính toán trước xảy ra... Khi các con cừu đực được thả chung với các con
cừu cái trong một khu đất rào thì Meggie được lệnh của cha phải đi nơi khác. Còn khi gặp một
con chó nhảy lên một con khác, phản ứng tự nhiên của Meggie là vung roi lên ngăn cản
chúng... đùa giỡn.
Chưa chắc ai đã giải thích được trong hai điều sau đây điều nào tai hại hơn: một là đòi hỏi lờ
mờ, bồn chồn trong dạ rồi bực bội nổi lên, và một thèm muốn cụ thể kèm theo nhu cầu rõ
ràng được thỏa mãn. Meggie thì khắc khoải mà không hiểu rõ đòi hỏi sau đó là gì, nhưng sự
nổi dậy trong lòng thì rõ ràng là có và những lúc như thế Meggie nghĩ đến Ralph một cách
cuồng nhiệt, mơ tưởng, buồn khổ và thèm muốn. Cuối cùng thì Meggie buồn phiền vì dù cho
Ralph đã thú nhận yêu mình, trên thực tế chẳng là gì cả trong lòng Ralph, cho nên chẳng bao
giờ cha trở về thăm Meggiẹ
Giữa lúc Meggie miên man suy nghĩ, thì Pađy phi ngựa tới, ông cũng đang trên con đường về
nhà. Thấy con mỉm cười, Pađy ghìm ngựa lại và chờ.
- Một bất ngờ thú vị! ông nói to và cho con ngựa già màu xám đi sát bên con ngựa hồng của
con gái.
- Vâng, thú vị lắm, ba ạ. Ở các bãi xa có khô hạn không bả
- Còn hơn ở đây. Chưa bao giờ ba thấy nhiều con căngguru như thế! Có lẽ chúng không còn
tìm thấy cái gì để ăn phía Milpariakạ Martin King dự định sẽ giết chúng hàng loạt nhưng ba
cho rằng như vậy cũng không có cách nào làm bớt đi những con thú ấy, dù cho chúng ta có


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:57 am

dùng đến súng máy đi nữa.
ông rất tốt, rất ân cần, thông cảm và đáng yêu. Meggie rất ít khi gặp cha một mình. Không để
mất thì giờ suy nghĩ, Meggie hỏi cha ngay một băn khoăn đang cháy bỏng trên môi, mặc dù
cô đã cố gắng tự trấn an:
- Ba ơi, tại sao cha Bricassart không trở lại thăm chúng ta nữa?
- Cha bận đấy con à, Pađy trả lời bằng một giọng thận trọng.
- Nhưng các linh mục cũng nghỉ hè chứ bả Cha rất yêu Droghedạ Con tin rằng cha cũng thích
đến nghỉ hè ở đây chứ.
- Về mặt nào đó, đúng là các linh mục cũng nghỉ hè, Meggiẹ Tuy nhiên họ luôn luôn ràng buộc
với nhiệm vụ. Thí dụ ngày nào trong cuộc đời của các cha cũng phải làm lễ, cho dù chỉ có một
mình. Ba tin rằng cha Bricassart rất chín chắn, cha biết rằng không thể nào trở lui lại lối sống
trước đây. Đối với cha Ralph, Drogheda gần như đã thuộc về quá khứ, Meggie, ba nghĩ, nếu
có trở về đây cha cũng không tìm lại được niềm vui xưa kia.
- Có phải ý ba muốn nói là cha đã quên chúng tả Meggie hỏi, giọng buồn buồn.
- Không hoàn toàn như thế. Nếu đúng là cha Ralph đã thật sự quên chúng ta, thì cha đã
không viết thư thường xuyên và hỏi thăm từng người. Ba nghĩ rằng tốt hơn là cha Ralph
không nên trở lại đây nữa!
- Ba nói sao?
Pađy đã nhất quyết giải thích một điều mà ông thấy trước sẽ không đơn giản.
- Con nghe đây Meggie, thật không hay chút nào nếu con cứ mơ tưởng đến một linh mục, con
phải hiểu điều đó. Cho đến nay con đã giữ được những bí mật của con. Ba không nghĩ rằng đã
có ai đó biết được chuyện của con; nhưng nay con đặt một số câu hỏi thẳng với ba phải
không? Câu hỏi đặt ra không nhiều, nhưng ba cho rằng như thế tạm đủ. Bây giờ con nghe và
phải tin ba nhé. Con phải chấm dứt ngaỵ Cha Ralph đã có những lời nguyền thiêng liêng mà
cha không bao giờ muốn làm ngược lại. Nếu còn tiếp tục như trước, con không xứng đáng với
tình cảm trong sáng mà cha Ralph đã dành cho con. Cha Ralph biết con lúc con còn bé tí, nay
cũng với hình ảnh và tình cảm đó, cha đã xử sự với con như thế thôi Meggie à.
Meggie không trả lời và trên gương mặt vẫn không để lộ một xúc động nào. Pađy nghĩ: đúng
là con gái của Fionạ
Một lúc sau, bằng giọng bực dọc, Meggie nói:
- Nhưng ông ấy có thể thôi làm linh mục; ông ấy sẽ hiểu ngay nếu con có dịp nói chuyện đó.
Nét mặt Pađy trở nên hốt hoảng khiến Meggie hiểu ngay những gì chứa đựng bên trong suy
nghĩ của ba mình. Lời lẽ chắc không còn cần thiết nữa, Meggie không dám nói thêm.
- Meggie ơi! Lạy Chúa! Đây là cái giá đắt nhất và tai hại nhất mà cuộc sống biệt lập của chúng
ta phải trả! Đáng lý con phải đến trường học, con gái của ba; nếu cô Mary chết sớm hơn thì
ba đã gởi con đi học ở Sydney, ở trường ít nhất hai năm nữa. Bây giờ con đã quá tuổi rồi. Ba
không muốn người ta chế nhạo con. Cha Ralph là một linh mục, Meggiẹ ông không bao giờ,
mãi mãi không bao giờ dứt bỏ được chiếc áo dòng, con có hiểu không? Những lời khấn nguyện
của cha là thiêng liêng, quá long trọng và không thể bội phản. Khi một người đã khoát áo linh
mục, người đó không thể trở lại được; trước đó các đấng bề trên ở tu viện cũng phải biết chắc
người mới vào tu có hiểu được vì sao họ chọn con đường phụng sự Chúa hay không. Người đã
khấn nguyện không mơ hồ một chút nào rằng ngay cả cái chết cũng không thể lay chuyển
được sự chọn lựa của mình. Cha De Bricassart đã khấn nguyện và cha sẽ không bao giờ dứt
khoát được với lời nguyền ấy. Bây giờ con đã biết, Meggiẹ Từ nay, nếu tiếp tục mơ tưởng cha
De Bricassart thì đó là điều không thể tha thứ được.
Chương 15
Cha Ralph De Bricassart nói bằng một giọng lạnh lùng nhưng không gay gắt lắm trong khi
mắt vẫn chăm chăm nhìn vào gương mặt xanh xao của vị linh mục trẻ tuổi. Từng lời rõ ràng
và cứng rắn, Ralph nói:
- Cha hành động không xứng đáng với những gì mà Chúa đòi hỏi ở các linh mục. Tôi tin rằng
cha ý thức được điều đó hơn cả chúng tôi, những người khiển trách chạ Dù thế, nhân danh
Đức Tổng Giám Mục bề trên của chúng ta tôi vẫn phải lên án chạ Cha phải vâng lời Ngài tuyệt
đối, cha không được cãi lại những lời khuyên bảo và các quyết định của Ngài.
Chắc cha đã ý thức việc cha tự chôn vùi uy tín của mình, uy tín của xứ đạo và của giáo hội mà
đáng lý cha phải yêu thương và bảo vệ trên hết. Lời nguyện của cha giữ mình trong sạch là
thiêng liêng và không thể vi phạm; vi phạm lời nguyện đó là một tội lỗi hết sức nặng. Tất
nhiên cha sẽ không bao giờ gặp lại người phụ nữ đó; chúng tôi sẽ giúp cha phấn đấu vượt qua
sự cám dỗ. Chúng tôi đã lo liệu tất cả để cha có thể lên đường đi nhận nhiệm vụ mới tại xứ


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:57 am

đạo Darwin, ở miền Bắc. Ngay tối nay cha đến Brisbane bằng chuyến tàu tốc hành và từ đây
cha tiếp tục đi cũng bằng tàu hỏa đến Longreach. Ở đó, cha lên máy bay hãng Quatas đi
Darwin. Hành lý của cha đang được đóng gói và sẽ giao lại cho cha trên chuyến tàu tốc hành.
Do đó cha khỏi cần phải quay trở lại xứ đạo của chạ
Bây giờ cha hãy đến nhà thờ cùng với cha John và cầu nguyện. Cha ở đó cho đến giờ ra ga để
tìm lại sự ổn định và an ủi tinh thần. Cha John sẽ đi theo cha đến Darwin. Bây giờ thì cha có
thể rời khỏi đây rồi.
Sau khi vị linh mục trẻ tuổi cùng với người được chỉ định đi theo canh giữ đã đi, cha Ralph rời
phòng làm việc và sang một phòng khác. Tổng giám mục Chiny Dark đang ngồi trong chiếc
ghế bành của Ngài như mọi khi, kế bên là một giáo sĩ mang thắt lưng và mũ nhỏ bằng vải đều
màu tím. Tổng giám mục là một người tầm vóc cao lớn, mái tóc bạc trắng, mắt màu xanh
thật sáng, rất yêu đời, có óc khôi hài ý nhị và thích ăn ngon. Người khách của Tổng giám mục
lại là một mẫu người hoàn toàn trái ngược lại: nhỏ bé, mảnh khảnh, vài chúm tóc lưa thưa
xuất hiện dưới cái mũ nhỏ bằng vải; gương mặt gầy, khắc khổ, đôi mắt to không được vui, da
sậm. Người ta có thể đoán tuổi của người này từ ba mươi tới năm mươi, nhưng tuổi thật thật
ba mươi chín, hơn cha Ralph ba tuổi.
- Con hãy ngồi xuống đây và nhấp một tách trà với chúng tôi, Tổng giám mục nói bằng giọng
hiền lành. Tôi đã chuẩn bị một bình trà khác. Con đã giải quyết xong vụ linh mục trẻ với
những lời răn dạy đúng mức để cho anh ta hối cải chứ?
- Thưa Đức cha, vâng. Ralph trả lời ngắn gọn.
Linh mục Ralph ngồi xuống chiếc ghế thứ ba gần bàn để đầy những bánh xăng uých với dưa
chuột, bánh có kem lạnh màu hồng và trắng, bánh bột chiên nóng phết bơ và những lọ thủy
tinh đựng mứt, kem hột gà đánh nổi lên. Một bộ đồ uống trà bằng bạc và những chiếc tách
bằng sứ Aynsley bịt vàng bên trên làm khung cảnh trở nên ấm cúng.
- Những chuyện không hay ấy rất đáng tiếc, ông bạn thânạ, và mặc dù trong cương vị những
kẻ phụng thờ Chúa như chúng ta, vẫn phải nhìn nhận rằng chúng ta chỉ là những sinh vật yếu
đuối - người khách nói. Tối nay tôi sẽ cầu nguyện để Chúa giúp cho anh ta đủ nghị lực tránh
khỏi rơi vào những lầm lỗi cũ.
Người khách có giọng nói nhẹ nhàng của người nước ngoài quốc tịch ý, hiện ông đang giữ
cương vị Tổng giám mục, Khâm Mạng Giáo Hoàng ở úc, tên là Vitorio Scarbanza Di Contini
Verchesẹ Vai trò tế nhị của ông là làm gạch nối giữa giới chức Nhà thờ ở úc và Tòa thánh
Vatian, do đó ông là giáo sĩ quan trọng nhất ở phần đất này của thế giới.
Vị đại diện Giáo Hoàng cũng là một người hết sức tinh tế; cầm chiếc tách trên tay, ông nhìn
chăm chú về hướng, không phải Tổng giám mục Chiny Dark, mà là cha Bricassart, theo dự
tính sẽ trở thành thư ký riêng của ông. Với Tổng giám mục Dark thì cha Ralph rõ ràng là một
người rất đáng mến nhưng vị đại diện giáo hoàng vẫn tự hỏi, về phần ông thì ông sẽ đánh giá
ra sao con người này? Cách cư xử của cha Ralph đối với bề trên trực tiếp hiện giờ không có gì
để bàn cãi. Đó là một người tế nhị, nhẹ nhàng, thoải mái biết tôn kính nhưng không đi đến
mức ngoan ngoãn vâng lời. Linh mục lại có óc hài hước. Làm thế nào linh mục có thể thích
ứng với một người bề trên mới rất khác về tính tình so với người hiện nay? Theo thông lệ, thư
ký riêng của Khâm mạng Tòa thánh đều được chọn trong hàng ngữ giáo sĩ của Nhà thờ ý
nhưng Vatican hiện rất quan tâm đến linh mục Ralph. Cha Ralph được chú ý không chỉ do tài
sản riêng của ông (trái với dư luận chung, Tòa thánh không có quyền chiếm đoạt tài sản của
ông, ngược lại về phần mình, ông cũng không có ý định giao lại tài sản cho Tòa thánh), nhưng
do lòng tự nguyện, ông đã mang lại rất nhiều của cải cho Nhà thờ. Chính vì thế Vatican đã ra
lệnh cho Khâm mạng của giáo hoàng nhận linh mục De Bricassart làm thư ký riêng để thử
thách và đánh giá trị vị giáo sĩ trẻ tuổi này. Lòng đầy biết ơn, cha Ralph nhấp từng ngụm trà
trong im lặng - một sự im lặng không bình thường. Vì đại diện giáo hoàng nhận thấy ông chỉ
ăn một miếng bánh mì xăng-uých nhỏ, không kèm theo thứ gì hết, uống luôn bốn tách trà mà
không cần thêm sữa hay đường. Thế là mọi chi tiết đều rất khớp với báo cáo mà vị đại diện
Vatican đã nhận được. Trong các thói quen, cha Ralph đã tỏ ra hết sức giản dị, thanh bạch;
khuyết điểm duy nhất là ông đang sử dụng chiếc ô tô đẹp, chạy rất nhanh.
- Con đi rồi, cha sẽ thất rất trống trải - Tổng giám mục Chiny Dark vừa nói vừa phủ một lớp


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:58 am

dày mứt và kem trên miếng bánh nướng rồi bỏ hết vào miệng.
Linh mục Ralph cười.
- Trình Đức cha, Đức cha đã đặt cho con vào một thế lưỡng nan! Một bên là đấng bề trên hiện
tại và một bên là đấng bề trên tương lai của con. Nếu con trả lời làm vui lòng một bên thì con
sẽ làm mất lòng bên khác. Vậy liệu con có nên trả lời rằng xa Đức cha con sẽ cảm thấy trống
vắng vô cùng, nhưng đồng thời con rất vui mừng trước nhiệm vụ sắp tới: phục vụ Đức cha Di
Continị
Một cách nói rất khéo. Đúng là một câu trả lời của nhà ngoại giao. Tổng giám mục Di Contini
Verchese bắt đầu nghĩ rằng một thư ký riêng như thế rất hợp đối với ông mặc dù Ralph quá
đẹp trai với nét mặt thanh tú, nước da sáng và thân hình cân đối.
Bỗng nhiên cha Ralph im lặng, mắt nhìn xa xôi. ông hồi tưởng đến hình ảnh linh lục trẻ vừa bị
quở trách, đôi mắt đầy âu lo khi nghĩ đến con người trẻ tuổi này biết rằng anh ta sẽ không
được trở lại giã từ người mình yêu. Lạy Chúa toàn năng, nếu trường hợp này là chính ông và
Meggie thì ra sao? Người ta có thể bảo vệ được uy tín trong sáng ở một thời gian nhất định
nào đó, nếu giữ được sự kín đáo; rất có thể uy tín đó sẽ lâu hơn nếu chỉ quan hệ với phụ nữ
trong dịp nghỉ hè và dịp xa xứ đạo của mình. Nhưng một quan hệ tình cảm đúng nghĩa và kéo
dài thì không thể nào không bị người khác khám phá.
Có những lúc cha chỉ còn cách duy nhất là quỳ gối trên nền đá cẩm thạch trong nhà nguyện
cho đến tê dại vì sự đau đớn của thể xác. Chỉ có cách đó cha Ralph mới tự ngăn mình nhảy
lên chuyến tàu hỏa đi Gillanbone và từ đó lao thẳng về Droghedạ Cha Ralph phải tự thuyết
phục lòng mình rằng cha chỉ là nạn nhân của sự cô độc, cha thiếu tình cảm con người dù cha
đã được mời mọc săn đón ở Droghedạ Cha đã nói đi nói lại với chính mình rằng không có gì
thay đổi sau lần cha đầu hàng trước sự yếu đuối trong chốc lát vì đã hôn trả lại Meggie, rằng
tình yêu mà mình đã dành cho Meggie còn là trong tưởng tượng, chưa đi vào một thế giới
khác đầy đủ những hiểm nguy cụ thể. Vì rằng linh mục Ralph không chịu nhận có điều gì thay
đổi trong quan hệ giữa ông và Meggie và coi như ông vẫn giữ trong đầu mình hình ảnh
Meggie lúccòn là cô bé; tự cấm mình không được quyền phá vỡ hình ảnh đó.
Nhưng ông đã lầm. Sự đau khổ không vơi bớt đi. Ngược lại ngày càng sâu nặng hơn, giá hơn
và ghê gớm hơn. Trước kia sự cô đơn của ông còn trườu tượng và ông hoàn toàn không nghĩ
rằng có thể vơi đi bởi một con người bằng xương bằng thịt khác. Nhưng giờ đây, nỗi cô đang
đã mang một cái tên: Meggie, Meggie, Meggie... được lặp lại nhiều lần.
Khi vừa tỉnh khỏi cơn mơ, ông nhận ra Tổng giám mục Di Contini Verchese đang nhìn ông
chăm chăm, đôi mắt sâu thẳm tỏ ra minh mẫn hơn đôi mắt nhanh nhẹn của Tổng giám mục
Chiny Dark. Cha Ralph đủ thông minh để hiểu rằng mình không thể che giấu tâm trạng u
buồn, nên ông đã đáp lại đấng bề trên đầy quyền lực của mình bằng cái nhìn sắc không kém.
ông nở một nụ cười đồng thời khẽ nhún vai như thể muốn nói: mỗi con người đều ẩn chứa
một nỗi buồn và không phải là tội lỗi khi nhớ đến nỗi buồn riêng ấy.
- Này con, tình hình kinh tế suy sụp bất ngờ có ảnh hưởng gì đến những công việc mà con
đang đảm trách không? - vị đại diện Tòa thánh hỏi bằng một giọng dịu dàng.
- Cho đến nay chúng ta không có gì đáng phải lo âu thưa Đức chạ Công ty Michar Limited
không bị ảnh hưởng nhiều vào các biến động thị trường. Theo con nghĩ chỉ có những phương
án đầu tư không được chín chắn như bà Mary Carson mới bị thiệt hại. Dĩ nhiên lợi tức của
trang trại Drogheda có thể không như trước đây vì giá len có giảm. Bà Mary Carson là người
thấy xa nên không chỉ đầu tư trong chăn nuôi. Bà thích sự chắc chắn của kim loại hơn. Theo
con, thời buổi này rất thuận lợi để mua bất động sản, không chỉ đất đai ở nông thôn, mà cả
nhà và các bất động sản trong những thành phố lớn. Gía cả hiện nay xuống thấp một cách kỳ
lạ, vì thế chắc chắn rồi đây các loại bất động sản sẽ lên. Do đó con không thể nào tưởng
tượng được mình lại bị thua lỗ nếu đầu tư vào bất động sản. Cuộc khủng hoảng phải chấm
dứt một ngày nào đó.
- Đúng thế, vị Khâm mạng tòa thánh tán đồng.
Vậy thì cha Ralph không chỉ sinh ra là một nhà ngoại giao mà còn cho thấy ông là một nhà
kinh doanh sắc bén! Đúng vậy, Tòa thánh La Mã không thể không sử dụng một người như
thế.
Năm 1930, Drogheda cũng trải qua cơn khủng hoảng. Nạn thất nghiệp đang hoành hành khắc
nước úc. Gía thực phẩm rất thấp nên Pađy mua trữ đầy nhà khọ Bất cư ai bị khó khăn Pađy
đều chia sẽ từng miếng cơm manh áo. Những kẻ lang thang không nhà, thất nghiệp lũ lượt


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:58 am

kéo nhau đến Droghedạ Rồi họ lại tiếp tục lang thang. Có một số sống sót, một số khác chết
bờ chết bụi vì đói.
Trong tình hình như thế, Stuart phải trở lại lo việc nhà, luôn thủ cây súng kế bên. Các tay
chăn nuôi giỏi rất dễ mướn. Pađy có tất cả chín người độc thân phụ việc, họ ở một căn nhàcũ
trước đây vẫn dành riêng cho các đàn ông.
Mùa đông năm đó khi thì giông bão dữ dội, khi thì khô ráo, khi thì ẩm ướt; tiếp đó sang mùa
xuân và mùa hè mưa nhiều đến đỗi cỏ ở Drogheda mọc cao chưa từng thấy, rậm rạp và xanh
tươi.
Jims và Patsy học hàm thụ, ngồi trước bàn ở nhà bếp nói chuyện với nhau không dứt về cuộc
sống nội trú ở trường Riverview tại Sydneỵ
Rồi thời tiết khô ráo lại trở về, cỏ cao quá đầu gối trở nên khô khốc, dễ gẫy, từ xa nhìn trắng
bạc. Không ai đoán được khi nào lại có mưa, nhưng ít ai quan tâm đến chuyện đó, dân
Drogheda quen sống chịu đựng với những bất thường và khắc nghiệt của trời đất.
Mùa đông năm 1932, những cơn giông bão kèm theo những đợt lạnh buốt xương, nhưng cỏ
vẫn còn um tùm và xanh do đó tránh được những cơn bụi tốc lên. Ruồi cũng ít hơn mọi năm...
Và một ngày tháng tám Pađy đi thăm một bãi chăn xạ Một cơn giông ập tới. ông bước xuống
đất, cột ngựa thật kỹ vào một thân cây rồi ngồi dưới tán của cây wilga chờ cho trời sáng tỏ.
Năm con chó theo Pađy run sợ, nằm sát vào nhau bên chủ, còn các con cừu mà Pađy định dời
qua một bãi chăn khác thì tản ra từng nhóm nhỏ hoảng sợ nhảy lung tung. Trận giông thật
khủng khiếp chứa đựng sự cuồng nộ tột độ của trời đất. Đột ngột trung tâm của cơn gió lốc
chuyển đến ngay trên đầu Pađỵ ông bịt cả hai tai, nhắm mắt và cầu nguyện.
Không xa lắm nơi ông ngồi núp dưới những cành lá thấp của cây wilga có một đống củi không
xung quanh cỏ mọc rất cao. Giữa đống củi khô ấy có một cây khuynh diệp khẳng khiu, chỉ còn
lại thân trơ trụi cao hơn 12 mét chĩa thẳng lên những đám mây đen như mực đang vần vũ.
Một ánh lửa xanh chớp lên như xé toạc hai mí mắt đã nhắm của Pađy khiến cho ông tự nhiên
phải bật dậy. Liền đó một tiếng nổ long trời hất ông ngã lăn xuống đất như một con rối. Mặt
phủ đầy bụi nhưng ông vẫn kịp thấy chùm ánh chớp tạo ra một cảnh sắc chưa từng thấy. Dọc
theo thân cây chết đứng sừng sững như một ngọn giáo, tỏa ra những vầng sáng xanh và đỏ
rực làm chóa mắt. Rồi tiếp đó trước khi Pađy ý thức được chuyện gì đã xảy ra thì lửa đã cháy
bùng lên. Giọt nước cuối cùng đã bốc hơi từ lâu trên đống củi chết, cỏ mọc cao và khô ran
như giấy. Như một thách thức của đất đối với trời, thân cây khổng lồ biến thành một cột lửa
cháy thật cao, vượt cả chiều cao của cây rất xạ Không mấy chốc các cành chết và các gốc cây
gần đó cũng bốc cháy. Dưới cơn gió xoáy, vòng lửa lan ra thật nhanh, càng lúc càng rộng.
Pađy không kịp tháo dây thả ngựa ra.
Cây wilga khô cằn cũng cháy, chất nhựa bên trong làm nổ thân cây. Đâu đâu Pađy cũng thấy
lửa, khắp nơi trước mắt ông dựng lên những bức tường đỏ rực. Cây cối biến thành những bó
đuốc không lồ, còn cỏ dưới chân ông như những con thú dữ vừa bắt vừa gầm lên. ông nghe
tiếng hí thảm thiết của con ngựa, im ông nhói đau. ông không thể nào cứ để cho con vật đáng
thương bị cột bất lực chờ chết. Một con chó rống lên, tiếng rống ấy biến thành tiếng kêu hấp
hối gần hệt như tiếng người. Bỗng chốc, con vật vừ đâu vọt ra, tưởng như nhảy múa, đúng là
một cây đuốc sống. Không bao lâu nó ngã lăn xuống cỏ đang cháy, yên lặng. Những tiếng
rống của mấy con chó khác vang dội lên, chúng tìm cách thoát thân trong tuyệt vọng; lửa bắt
nhanh giữa cơn gió giận dữ, nhanh hơn bất cứ sinh vật nào có chân và có cánh. Đang tự hỏi
trong khoảnh khắc mình nên chọn phương án nào tốt nhất để cứu con ngựa thì một ánh lửa
vụt đến nhu sao xẹt ngang đầu Pađy, cháy xém tóc ông. Nhìn xuống ông thấy một con vẹt to
tướng bị thui sống dưới chân.
Bỗng chốc, Pađy hiểu ra rằng thế là hết. Không còn cách nào thoát ra khỏi cái địa ngục này,
cả ông và con ngựa. Giữa lúc ý nghĩ ấy đến trong đầu ông thì một cây khô gần đấy, cháy rực
lên, ngọn lửa phát ra đủ hướng, chất nhựa bên trong nổ bùng. Da tay của Pađy nhúm lại, đen
sì, màu tóc sáng chóicủa ông như phai nhợt đi dưới ánh lửa rực sáng hơn gấp bội. Một cái chết
như thế không thể nào tả xiết. Quần áo cháy bừng bừng, Pađy giẫy giụa giữa lò thiêu sống.
Và mỗi tiếng hét lên thảm thiết đều chỉ gọi một cái tên: tên vợ của ông, Fiona.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunShine
Người giám sát
Người giám sát


Nữ
Tổng số bài gửi : 122
Ngày sinh : 20/09/1993
Đến từ : Thành Phố WarC
Sở thích : Music, Gra, Dance, Car
Biệt hiệu : ¤ø•» *Bb. VenuS* «•ø¤
Thanks : 0
Ngày đăng kí : 17/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   17/04/09, 11:59 am

Văn bản đánh máy hơi sai chính tả chút. Thông cảm nhe.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough   Today at 10:49 am

Về Đầu Trang Go down
 
Tiếng chim hót trong bụi mận gai - Colleen Mc Cullough
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Graffiti Club :: *Các lĩnh vực khác* :: Truyện † Thơ-
Chuyển đến